Sơ Nét

và bài trên trang này…

Người Lính Còn Lại

…. còn lại hai mươi lăm người gồm đàn bà và trẻ con. Những con người chưa bị ném vào đời một lần bắt đầu sống trực diện với cuộc đời đã hoàn toàn thay đổi. Và tất cả bốn mươi ba người đều không nghĩ, không hề nghĩ rằng: đó là buổi tối sum họp cuối cùng trong kiếp người họ Nguyễn…. Đọc tiếp
________________________________________________________________

Người Ôm Bóng Núi

Tờ báo chết như cả ngàn tờ báo đã có, đã chết trong thương trường chữ nghĩa hải ngoại. Tôi mất việc như cả trăm ngàn người tị nạn đã mất việc nhưng bạn tôi vẫn không mất một chân hội viên nào cả mà, đang tấp tểnh ra ứng cử làm hội trưởng một hội. Con đường công danh của Thiệt nở hoa khi hai đứa chia tay thêm lần nữa để tôi bỏ Orange County – thủ đô văn hóa của người Việt – để về San Jose – thủ đô (lại một thủ đô) chính trị – cũng của người Việt….   Đọc tiếp

______________________________________________________________

Tật Nguyền

….Tôi thở dài quay sang Vũ, bộ quần áo đang mặc trên người nó tự nhiên giống hệt bộ quần áo giấy. Bất giác tôi ao ước trước mắt tôi là một thằng Vũ què chân đang mân mê cặp nạng. Để tôi còn hy vọng có ngày nó được chữa lành lặn như tháng tư năm bảy lăm tôi đã hy vọng. Còn bây giờ…….. Đọc tiếp

________________________________________________________________

Thư Có Người Nhận

…Những hành động, thái độ ẩn hiện qua mười con người khốn khổ. Sự khoái lạc, ham muốn chỉ là cố gắng. Cố gắng làm các động tác để sống trước sự reo hò, hối thúc, thích thú của bọn hải tặc. Những đôi mắt nhắm nghiền tránh nhìn vào đôi mắt cá ươn trên khuôn đàn bà đang cùng họ bị ép vào trò chơi đớn hèn, khổ nhục…. Đọc tiếp
________________________________________________________________

Điểm Nối

…Những cơn dấy động, hăm hở chỉ có lúc đầu, trong khoảng thời gian ngắn, đã thành sự khó chịu, ấm ức cho bà Trị. Ngày lại ngày. Đêm lại đêm. Cố gắng. An ủi. Lần lựa. Bẽ bàng. Buông xuôi. Khoảng trống không thể lấp trên mặt nệm hằn trong trí. Những lần sau ông đã nén thèm muốn khi nhớ đến tiếng thở dài và nét mặt khó chịu của người vợ… Đọc tiếp
_______________________________________________________________

Sơ nét:
Nguyễn Ý Thuần
: Sinh tại Hà Nội, lớn lên tại Nha Trang.
Trước 30 tháng tư 1975:
– Đi tu
– Đi học
– Đi lính
Sau 30 tháng tư 1975:
– Đi tù
– Vượt biên
– Đi Mỹ
– Đi làm
Hiện tại:
– Về hưu
Bắt đầu viết từ năm 1985 trên Làng Văn, Văn Học, Nhân Văn, Ngày Nay, Thế Kỷ 21, Hợp Lưu, Văn Uyển, Hoa Sen, Người Việt, Người Việt Tự Do, Người Việt Bắc Cali, Bán Nguyệt San Tự Do, Galang v.v…
Sách đã in:
– Tối Tháng Năm Tại Quán Ăn Đường Fifth: Truyện ngắn, Văn Nghệ xuất bản năm 1989.
– Sợi Chỉ Trong Hồn: Truyện dài, Thời Văn xuất bản năm 1990
– Người Lính Còn Lại: Truyện ngắn, Nhân Văn xuất bản năm 1991
– Ở Chốn Không Quen: Truyện ngắn, Thời Văn xuất bản năm 1993.

________________________________________________________________
________________________________________________________________

Thông Báo

Cùng quý vị chủ trương, quản lý các web sites đã đăng bài của Nguyễn Ý Thuần.
Cảm ơn qúy vị đã phổ biến những điều tôi (Nguyễn Ý Thuần) viết trong thời gian vừa qua. Nhưng sau khi đọc lại, phần lớn các bài viết của tôi đăng trên các trang mạng bị sai, thiếu sót. Tôi đã liên lạc với quý vị nhưng không được, nếu đọc được thông báo này đề nghị giúp 2 điều:
– Nếu các bài đăng trên trang web của qúy vị trùng với bài có trên trang này, hãy thay bằng bản mới. Tất cả bài đăng trên trang này đã được tôi đọc lại.
– Về xuất xứ (“nguồn”) của các bài đang hoặc sẽ đăng thay bằng địa chỉ:
https://nguyenythuan.blogspot.com/
Một lần nữa, cảm ơn thời gian của quý vị.
Trân trọng,
Nguyễn Ý Thuần
________________________________________________________________
________________________________________________________________